Tự do yêu đương và Chủ Nghĩa Cộng Sản : Câu chuyện của Alexandra Kollontai

Alexander Kollontai

Bất kể thời kỳ nào hay bất kể nơi đâu , tình trạng của người phụ nữ luôn luôn là một dấu chấm hỏi. Khi những người Bolsheviks lên nắm quyền, phụ nữ ở Nga bắt đầu thấy mình được bình đằng trong nhiều mặt trận lĩnh vực; những luật như Bộ luật về Hôn nhân, Gia đình , Luật Giám Hộ đã đơn giản hóa cho phụ nữ dễ dàng hơn trong việc ly hôn, trẻ em sinh ra ngoài vòng hôn nhân được nhận các quyền lợi và cuối cùng trong hôn nhân đối với các cặp đôi đã kết hôn, thì cả hai vợ chồng điều được trao quyền sở hữu tài sản. Với những luật được đề ra như thế này, Liên Xô, mặc dù vẫn chưa được hoàn hảo trong mắt của các nhà nữ quyền , nhưng lại là một trong những quốc gia tiến bộ nhất về bình đẳng giới

 

Điển hình là một người phụ nữ, Alexandra Kollontai , người đã thực hiện những bước tiến khổng lồ để thúc đẩy sự bình đẳng cho nữ giới Trong suốt quá trình nghiên cứu, Kollontai nghiên cứu chủ nghĩa Marx một cách say mê; bà mong muốn quyền bình đẳng trong xã hội cho tất cả mọi người, đặc biệt là những cô bạn đồng nghiệp thân thiết của bà. Bà trở thành Ủy viên Dân ủy Nhân dân về Phúc lợi xã hội điều này khiến bà trở thành người phụ nữ giữ vai trò quan trọng nhất trong chính phủ mới. Kollontai thành lập Zhenotdel, một tổ chức của nữ giới trong Đảng Cộng sản, trong đó bà đã cố gắng giải phóng phụ nữ bằng cách giáo dục họ về những cải cách mới trong bình đẳng giới

Bản thân bà có rất nhiều quan điểm, tầm nhìn xuyên suốt sự nghiệp chính trị của mình, nhưng điều thú vị nhất về bà đó là sự đề xướng về Tự do yêu đương. Bà không ủng hộ “ Tình dục ngẫu hứng “ trong mỗi gia đình, bà tin rằng phụ nữ bị bóc lột trong vấn đề tình dục. . Theo những luận điểm của bà về Đạo Đức Cộng sản trong Phạm Vi Quan Hệ Hôn Nhân, bà nói rằng “tình dục là một bản năng tự nhiên cũng như đói và khát của con người “ . Là một người Cộng Sản, bà không ủng hộ ý tưởng của một gia đình truyền thống; Trong mắt bà, người dân sẽ được hỗ trợ nhưng không phải bởi gia đình họ, mà là bởi xã hội. Đối xử với người phụ nữ như một món tài sản không phải là điều mà bà muốn thấy tiếp tục ở Liên Xô

Về sau trong sự nghiệp, bà trở thành một nhà ngoại giao, làm việc ở nhiều nước trên thế giới. Thật không may, những bài viết của bà không được nước Mỹ duyệt cho phép, nhưng bà đã có những bài ở Na Uy và Mexico. Những bài viết của bà tiếp tục có ảnh hưởng mạnh trong phong trào nữ quyền năm 1970.

                              Vũ Hoàng Yên dịch theo BlogIT